Bách PHAN-TẤT [ɓaː˧˥k̟ faːn tə˧˥t]

Quản lí thời gian

Một ngày có 24 tiếng: 8 tiếng ngủ, 8 tiếng học/làm, 8 tiếng hưởng thụ cuộc sống. Nghe thì đơn giản nhưng thực tế thì không như vậy.

Để ngủ được 8 tiếng thì bạn cần phải có thời gian thư giãn trước khi ngủ (1 tiếng), khi ngủ dậy cũng phải ưỡn ẹo một tí (15p).

Cơ thể cũng không thể nào tải được ở hiệu suất tối đa trong 8 tiếng liên tục. Chúng ta cũng cần có thời gian để làm nóng (30p), thời gian nghỉ giữa giờ (30p - 1 tiếng cho 1 ngày). Nếu như một ngày xui rủi nào đó mà không tập trung được hoặc có nhiều vấn đề phát sinh thì công việc sẽ dồn lại và ta phải làm thêm hoặc làm cuối tuần. Đó là còn chưa kể thời gian di chuyển đến chỗ làm.

8 tiếng còn lại hưởng thụ cuộc sống cũng không hoàn toàn để hưởng thụ. Chúng ta vẫn phải di chuyển, nấu nướng, dọn dẹp, ăn uống và hàng tá thứ linh tinh khác trước khi có thể thực sự hưởng thụ.

Đối với những người làm những công việc không cố định như nghiên cứu hoặc kinh doanh, việc tắt suy nghĩ về công việc sau 8 tiếng là rất khó. Mình luôn phải nghĩ về câu hỏi nghiên cứu, về các vấn đề khi làm thí nghiệm. Các bạn mình làm kinh doanh cũng luôn đau đáu nghĩ về dòng tiền, doanh thu, vv. Nếu như suy nghĩ cũng tính là thời gian làm việc thì chắc mỗi ngày mình làm 14 tiếng.

Nếu tính ra thì một ngày của mình sẽ là: 9 + 14 + 8 = 31 tiếng. Bài toán bây giờ là phải tối ưu để co 31 tiếng này về 24 tiếng nhưng vẫn giũ nguyên hiệu suất.

Một số cách mình đã dùng để giải bài toán này.

  • Thay vì tốn thời gian di chuyển, mình chọn sống cách trường và ga tàu 5 phút đi bộ.
  • Thay vì tốn 1-2 tiếng mỗi ngày để nấu ăn và dọn dẹp, mình chỉ tốn 3 tiếng để đi chợ và nấu một lần cho cả tuần.
  • Thay vì phải ngồi tính dinh dưỡng trong thực phẩm, mình đầu tư thêm vào các thực phẩm bổ sung để cân bằng và bù đắp.
  • Thay vì ngồi làm thủ công, mình đầu tư hoặc tạo ra các công cụ để tối ưu hiệu suất, giúp mình làm nhiều hơn trong cùng một khoảng thời gian.

Mình vẫn đủ thời gian làm việc, nghỉ ngơi, nấu nướng, dọn dẹp, đi chơi, tiêu thụ các nội dung xàm xí trên mạng xã hội. Mình thậm chí còn có thời gian để học thêm vài ba khóa học, làm thêm 1-2 dự án hay tham gia các cuộc thi nho nhỏ.

Tuy nhiên, mình cũng không phủ nhận những sự đánh đổi rõ ràng.

  • Mình phải trả tiền thuê nhà cao hơn (nhưng bù lại được bằng thời gian làm việc).
  • Các món ăn của mình có tính lặp lại cao (nhưng rất đủ chất).
  • Mình phải chi tiền cho thực phẩm bổ sung (nhưng vẫn rẻ hơn nếu phải cố nạp từng đó chất từ thực phẩm tự nhiên).
  • Mình chi nhiều tiền và thời gian ban đầu hơn cho các công cụ (nhưng vẫn lãi chỉ sau 1-2 tháng nếu tính cả thời gian phải bỏ ra khi không có chúng).

Điều quan trọng ở đây là mình đã đạt được sự thoải mái và tính bền vững với nó.