Bách PHAN-TẤT [ɓaː˧˥k̟ faːn tə˧˥t]

Quản lí tài chính

Ai đi học tiến sĩ (có học bổng/ lương) thì chắc là đều có một khoản quỹ nghiên cứu, dùng để chi trả cho hội nghị, sự kiện, hội thảo, đăng bài. Mình cũng vậy, và quỹ của mình thì được cố định từ năm nhất. Điều đó đồng nghĩa với việc trong 3 năm mình chỉ được tiêu số tiền X cho việc nghiên cứu. Nếu vượt quá số tiền đó hoặc kéo dài sau 3 năm thì phải tự bỏ tiền túi ra trả. Nếu không tiêu hết trong 3 năm thì tiền lại quay về túi EU.

Mình chỉ nhận ra điều này khi bắt đầu nộp bản thảo đi các hội nghị và giáo bảo rằng phải để ý đên quỹ đó. Trước đây mình vẫn nghĩ là quỹ nghiên cứu là cái túi thần kì của Doremon nên rất hào hứng muốn nộp nhiều (tất nhiên vẫn quan tâm đến chất lượng).

Sau khi hỏi thư kí và giáo về quỹ nghiên cứu, mình còn biết rằng quỹ đó còn phải dùng để chi trả cho các chuyến tập huấn, thứ vốn là yêu cầu bắt buộc của học bổng MSCA. Mỗi chuyến như vậy sẽ tốn khoảng 2000 EUR (vì phải trả luôn cho 1 giáo sư đi cùng) và sắp tới mình phải đi khoảng 4 chuyến nữa.

Sau khi nhận ra mình không giàu như mình nghĩ, mình bắt đầu cẩn thận hơn trong chi tiêu, thậm chí còn lên kế hoạch chi tiêu một cách chi tiết cho 18 tháng tới. Đỉnh điểm của sự cẩn thận là việc ngồi đàm phán với 4 giáo sư suốt gần 1 tiếng đồng hồ về việc có nên đăng bài ở tạp chí A không, và số tiền tối đa nên trả cho tạp chí là bao nhiêu.

Cái sự học nó cũng không đơn giản.